Hôm nay dự lễ “Mùa Vu Lan”

Người đông trước Phật, vẻ nghiêm trang

Bông hồng, bông trắng cài trên áo

Trộn lẫn vui buồn quyện khói nhang

Văng vẳng lời kinh cho Mẹ hiền

Cầu xin Trời Phật, Ðấng Thiêng Liêng

Giang tay hỷ xả từ bi độ

Ðể Mẹ muôn đời sống vô biên

Mõ gỏ, hồi chuông, tiếng của Thầy

Bổng trầm sóng vỗ vọng trời mây:

Làm con chữ Hiếu nên xem trọng

Nghĩa Mẹ biển sông chẳng chứa đầy

Trần gian ô trọc một hình hài

Lớn khôn, vui sống tạo bởi ai?

Chín tháng cưu mang ơn dưởng dục

Phật Trời vô lượng khó mà thay!

Từ khi tựu đuợc một linh hồn

Sáng trưa, chiều tối, cuộc sinh tồn

Nắng mưa, gió bão đời trôi nỗi

Thân Mẹ không bằng con lớn khôn

Ta bà mang nghiệp buổi ầu ơ

Những giòng sửa ấm lúc ấu thơ…

Là nguồn máu mũ trong thân Mẹ

Dành hết nuôi con tuổi dại khờ

Nữa bước đầu đời, nữa bước đi

Chập chửng chân non, con đã ghi…

Là ngàn bước nhọc trên vai Mẹ

Hằn ghánh lo âu tuổi xuân thì

Tháng rộng ngày dài con lớn khôn

Thời gian là một, nấm mồ chôn

Mẹ giờ lưng sụm, đầu bạc trắng

Nắng sắp tắt rồi buổi hoàng hôn!

Giờ đây, trước gió chỉ treo chuông

Còn hơi, còn thở, Mẹ vẫn luôn

Sợ con không lớn thành danh toại

Trước cửa trần gian, Mẹ vẫn buồn

Trời đất sinh ra Mẹ cũng người

Vì ai? Mẹ mất tuổi đôi mươi

Buồn vui, sầu khổ và cay đắng

Ðổi lấy cho con một tiếng cười

Ôi!  Những Mẹ già tay nắm hương

Quỳ bên chánh điện, cõi vô thường

Má môi, run rẩy, lâm râm nguyện

Cầu Phật độ trì đám con thương

Có phải Mẹ là đấng thiêng liêng?

Ðộng lòng hiếu thảo Ðức Kiền Liên?

Mẹ là gì nhỉ? Ai mà biết!

Gom hết ca dao tặng Mẹ hiền

Càng nghĩ buồn vui mằn mặn lòng

Lăn dài trên má, lệ đôi giòng

   Vui?  Vì hoa đỏ cài trên áo

Buồn?  Biết mai này mãi được không!

Lê Châu, 2000