image001

Cô Lê Thị Kim Thu đi đòi công lý khi còn thanh xuân năm 19 tuổi ở thế kỷ 20, nhưng nhà nước không giải quyết. Mãi đến đầu thếkỷ 21, vì áp lực của “Đế quốc Mỹ”, “Thế giới Tư bản dẫy chết”, và “Khúc Ruột Ngàn Dặm”, nhà nước hứa sẽ giải quyết. Nhưng cũng chờ mãi đến giữa thế kỷ 21, cuối cùng rồi nhà nước phải chịu trả đất đai và tài sản và cũng “hứa”, nhưng chắc chắn họ sẽ làm là ngày mai sẽ trả cho Lê Thị Kim Thu:

  • 3 tấc đất trên vùng “Tân Kinh Tế Mới”
  • 6 tấm ván “Quốc doanh”
  • 1 bia đá đề “Đảng và Nhà nước Ghi công Dân oan Xuyên Thế Kỷ Lê Thị Kim Thu”

Thế là một vụ dân oan vừa được giải quyết, như vậy mới biết Nhà nước đã thực hiện theo chính sách và làm đúng qui trình. Cứ thế, đất nước quang vinh sẽ hết vấn nạn “Dân Oan” và nhà nước, (là các cán bộ), sẽ vừa làm chủ vừa quản lý đất đai cho tiện việc.

Bài thơ tặng Dân Oan Xuyên Thế Kỷ Lê Thị Kim Thu.

Vì đời mấy chục năm rồi
Em đi tranh đấu khi hồi còn xuân
Bây giờ, tuổi đã nửa chừng
Đường dài khúc khuỷu, biết dừng nơi đâu?

Thanh xuân ôm những ngày sầu
Bắc Nam xuôi ngược, dãi dầu nắng mưa
Mộng mơ cũng chỉ đong vừa
Chén cơm quán lẻ, giấc trưa bên đường

Vì ai, phòng trọ đêm trường
Gối chăn mỗi chiếc, lược gương một mình
Mẹ gìa chưa trả biển tình
Nắm cơm tấm áo, dưỡng sinh chưa đền

Bây giờ, nhiều nỗi chênh vênh
Từ nhà tù lớn, đến bên tù đời
Bất công vẫn ở mọi nơi
Em ơi có rõ tình đời hay chưa?

Trời hành, lúc nắng, lúc mưa
Em còn nón lá đong đưa cuộc đời
Đất hành cho những chơi vơi
Em còn chèo chống cho đời qua mau

“qỦY” hành trời đất phải đau
Thánh Thần cũng phải, mày chau cúi đầu
Còn em, thân gái bể dâu
Làm sao bước được qua cầu tang thương?

Em sinh trong buổi nhiễu nhương
Cán cân công lý đã nhường quyền uy
Rồi đây trên bước em đi
Mong em chân cứng, chớ quỳ bất công

Thương em với cả tấm lòng
Trời cao biển rộng, chứa trong tình này.

Lê Châu, 19-7-2012